Môi giới và câu chuyện mất dây thần kinh ” xấu hổ ”

[TÂM SỰ NGHỀ MÔI GIỚI]
“Làm nghề rồi mới biết, nhiều khi phải mất dây thần kinh xấu hổ mới trụ được”.

1. Vẻ bề ngoài quan trọng đến thế sao – đúng rất quan trọng đối với saler Bất Động sản

Vest phẳng lỳ, nước hoa sức thơm phức, đồng hồ đeo tay hàng hiệu, giày da bóng lộn, Iphone12, Macbook Pro…là những gì khách hàng thường bắt gặp mỗi khi tiếp xúc với môi giới bất động sản (BĐS). Tuy nhiên, có ai nghĩ rằng để tạo được hình ảnh bóng lộn trước những khách hàng mua nhà bạc tỷ thì có những môi giới phải “mặt dày” như nào? Khi mà họ phải đi mượn đồ của đồng nghiệp, bạn bè mang lên người. Nói ra thì nhục nhã nhưng mà theo nghề muốn thành công thì phải chịu nhục, phải mặt dày thôi.

tam su nganh bat dong san - Môi giới và câu chuyện mất dây thần kinh '' xấu hổ ''

Nói đến nghề môi giới, người ta đều cảm thấy có gì đó “ghê gớm”, rằng đây là cái nghề mỗi tháng ít cũng phải bỏ túi tầm vài chục đến vài trăm triệu. Môi giới cũng trông nhàn lắm, hàng ngày không phải ngồi văn phòng mà toàn được ngồi quán cà phê nói chuyện tán dóc. Cả tháng chỉ cần môi giới được 1 căn nhà, mảnh đất là đủ ăn tiêu cả vài tháng. Tuy nhiên, nghề môi giới có thực sự kiếm tiền dễ như thế không thì chỉ có người trong cuộc mới rõ. Và chỉ có người trong cuộc mới biết, để bán được một căn nhà, họ đã phải vất vả, vứt cái tôi đi và “mặt dày” như thế nào.

ngoai hinh chin chu cua moi gioi bat dong san khi di gap khach - Môi giới và câu chuyện mất dây thần kinh '' xấu hổ ''

Khách mua nhà toàn là khách có điều kiện, nhất là những khách đầu tư biệt thự nghỉ dưỡng lên cả chục tỷ. Chính vì vậy, môi giới luôn phải tạo vẻ bề ngoài thật lịch thiệp để lấy cảm tình với khách.
Nếu trên xe bus bạn vô tình bắt gặp một anh chàng đẹp trai ăn mặc bảnh bao, miệng nói chuyện điện thoại tiền tỷ. Mới đầu thì tưởng là đa cấp nhưng rất có thể đó là dân môi giới BĐS mới vào nghề.

2. Môi Giới bất động sản là 1 nghề khá khắc nghiệt

Đây là một nghề khá khắc nghiệt, nếu ai muốn theo đòi hỏi phải có một sự kiên trì và thật sự chăm chỉ. Hồi mới vào nghề, lương cứng ban đầu chỉ từ 2-3 triệu/đồng. Số tiền này không đủ tiền cà phê, trà đá, xăng xe cho hàng chục cuộc gặp khách hàng mỗi tháng chứ đừng nói đến là tiền ăn, tiền nhà, tiền tiêu vặt, nhất là ở những đô thị lớn như Hà Nội, Hồ Chí Minh. Tầm đó mà có người yêu thì xui rồi, chỉ có hẹn hò tại nhà, tại phòng chứ làm gì có tiền ra ngoài ăn chơi chanh sả đâu!

Môi giới muốn thành công, ngoài kiên trì, còn phải “lầy”, “mặt dày”, phải mất “dây thần kinh xấu hổ” thì trụ được. Nghe anh em trong nghề tâm sự, có lần đi treo banner dự án ở cột điện dọc con đường Nguyễn Trãi vào ban đêm. Hai thằng lúi ha lúi húi, tay xách nách mang banner, bọc nọ bọc kia, đeo khẩu trang, đội mũ, trông chả khác gì mấy thằng tr.ộ.m chó. Thằng giữ bên dưới, thằng cố treo banner lên trên. Treo xong đúng lúc công an phường tới, rồi bị rượt đuổi như đuổi tội phạm… Sợ v.ã.i cả linh hồn lúc ý, nhỡ bị tóm lại thì lại rắc rối cả ra, đành ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh. Một cảm giác không dễ chịu chút nào nhưng cũng đáng để trải nghiệm 1 lần.

Có anh em ngậm ngùi nhớ lại thời mới đi làm, kể rằng làm việc liên tục 3 tháng, vẫn không bán được 1 căn nào. Khi ấy, nản quá còn định làm nốt nửa tháng để lấy xong lương cứng rồi xin nghỉ. Khi đã viết xong giấy nghỉ việc thì bất ngờ có khách hàng gọi, sau đó khách chốt mua luôn 1 căn hộ. Như thấy ánh sáng hy vọng cuộc đời, lại thử kiên trì theo nghề tiếp xem sao. Ai ngờ sau đấy, mỗi tháng lại chốt được thêm 2-3 căn nữa. Có tháng thu nhập còn đủ tiêu cho cả năm nữa lận.
Đấy nói đi nói lại thì thực ra, không có gì là không thể nếu chúng ta giữ được quyết tâm và sự bền bỉ đến cùng. Tâm sự vui vài câu chuyện cho những anh em mới vào nghề có thêm niềm tin nhé. Nghề này muốn trụ được nhiều khi phải chịu mất dây thần kinh xấu hổ. Quan trọng là đừng nản chí và bỏ cuộc sớm!